Đồ đồng phong thủy

Đồ đồng phong thủy

Ý nghĩa của bức tranh ngũ phúc lâm môn



Chơi chữ thư pháp và treo tranh phong thủy ngày càng trở lên phổ biến trong những năm gần đây, đặc biệt là dịp cuối năm cận kề tết, cả năm làm việc không có thời gian để ý nhà cửa nên cuối năm là dịp mọi ngưới sắm sửa, trang hoàng nhà cửa chào đón năm mới vì thề treo tranh ngày tết vừa là nét đẹp văn hóa vừa mang lại không khí ngày tết với những điều mong ước gửi vào trong từng bức thư pháp, chữ phúc được mọi người tìm mua nhiều nhất, tết đến người thì cầu mong may mắn, tài lộc, người cầu sức khỏe, kẻ cầu câu danh…bức tranh ngũ phúc lâm môn mang phúc, lộc, thọ, khang, ninh tới mọi nhà.

phuc-man-duong

Người Việt Nam thường treo chữ phúc thư pháp và chữ phúc xuôi, còn người Hoa thì treo chữ phúc ngược, trong âm tiếng Hán chữ phúc ngược đọc là phúc đào – phúc đền nhà, đầu xuân năm mới treo chữ phúc đáo với mong muốn phúc đến nhà và ngũ phúc lâm môn – ngũ phúc đến cửa nhà.

Đó là : Phúc , Lộc , Thọ, Khang, Ninh

·         Nhứt viết Thọ.
·         Nhị viết Phú.
·         Tam viết Khang ninh.
·         Tứ viết Du hảo đức.
·         Ngũ viết Khảo chung mệnh.

Nghĩa là:
·         Một là Thọ (sống lâu).
·         Hai là Phú (giàu).
·         Ba là Khang ninh (mạnh khỏe, an vui).
·         Bốn là Du hảo đức (yêu chuộng cái đức).
·         Năm là Khảo chung mệnh (chết già được trọn đời).
46
Ý nghĩa của bức tranh ngũ phúc lâm môn

Phúc: nghĩa là những điều may mắn, tốt lành. Phúc thường có ngũ phúc, bách phúc, phúc mãn đường. Ông bà ta thường dạy bảo con cháu tích phúc, làm những điều phúc nghĩa là làm việc tốt, đem những điều tốt lành tới người khác tức là tích phúc cho đới sau.

Lộc: Có hai nghĩa là bổng lộc trời ban, lộc thời phong kiến còn có nghĩa là quan, làm quan sẽ có nhiều bổng lộc vua ban vì thế chữ lộc nghĩa là tiền tài

Thọ: nghĩa là sống lâu, sinh ra trong cõi đời ai chẳng mong muốn sức khỏe để sống lâu hưởng thụ cùng con cháu. “thọ” còn thể hiện quan niệm sống đẹp của người Việt Nam là ” kính lão đắc thọ”, vì thế mà hàng năm con cháu thường tổ chức lễ mừng thọ cho ông bà, cha mẹ.

Khang: nghĩa là mạnh khỏe., tết đến mọi người thường chúc nhau an khang, thịnh vượng – khỏe mạnh và tiền tài. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất, không có sức khỏe tiền tài, bổng lộc cũng chỉ là hư vô.

Ninh: nghĩa là bình yên. Một cuộc sống gia đình sung túc, cháu con sum vầy không có nhiều lo toan, bon chen trong cuộc sống, vợ chồng hòa hợp, con cháu hiếu thảo, hào thuận, trên kính dưới nhường.

Ngũ phúc thường được khắc họa qua biểu tượng năm con dơi hay năm quả hồ lô đều có nghĩa là may mắn, tốt lành.

2 bình luận

  1. thegia - 29 Tháng Sáu, 2016 9:53 sáng

    Đầu tiên tôi chúc Đồng Đại Bái luôn làm ăn phát đạt!
    Tôi có câu hỏi muốn được giải thích: Ý nghĩa của năm đứa trẻ ( hay còn gọi là ngũ tặc ) hay đi kèm với phật Di Lặc là gì vậy? cũng có những bức chỉ có một hoặc ba vậy ý nghĩa là gì? rất mong nhận được câu trả lời sớm.
    Trân thành cảm ơn!

    Trả lời
    • Xuân Vũ - 4 Tháng Bảy, 2016 10:45 chiều

      Trước hết xin bác thegia thông cảm, do máy tính bị hỏng, hôm nay mới sửa lại được nên mới trả lời thư của bác muộn vậy
      Theo tôi tìm hiểu thì là 6 đứa trẻ chứ không phải 5 bác ạ. Đứa thì móc lỗ mũi, đứa thì dùi lỗ tai, đứa thì móc miệng …, hình ảnh của 6 đứa trẻ tượng trưng cho lục căn của Ngài : Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý
      Với người phàm chúng ta, nếu ai móc lỗ tai mình thì không đánh cũng đá, không đập cũng la; móc lỗ mũi mình cũng thế… Như vậy đối sáu căn, có ai động tới thì chúng ta không chịu nổi. Chỗ không chịu nổi đó làm chướng ngại chúng ta. Sáu đứa bé gọi là lục tặc, tức là sáu đứa cướp phá phách. Nhưng thật tình chúng có phá mình hay không? Nếu bị móc lỗ tai mà mình không cảm thấy khó chịu lại thấy đã ngứa thêm thì không bị chướng ngại. Hiện tại hầu hết chúng ta đều bị chướng ngại bởi những lời nói bên ngoài. Nếu những lời chửi mắng gièm pha, nguyền rủa tới lỗ tai, mà mình coi như gió thổi lá dương cành liễu cho nó nương theo gió đi đâu thì đi, đừng vướng mắc tự nhiên mình an lành tự tại. Nếu thấy đó là lời nói thù hằn, mỉa mai sâu độc mà mình bực bội tức tối, ghi nhận nó vào với những tâm niệm hận thù, đen tối thì nó sẽ thành giặc cướp làm tan hoang của báu nhà mình. Tai nghe những tiếng khen chê hoặc là chửi bới đề cao v.v… mình cũng xem thường, vì tiếng nói không thật. Chính bản thân mình còn không thật, huống là tiếng nói bên ngoài. Tâm không động đó là mình đã thắng đứa bé móc lỗ tai rồi.

      Khi con mắt thấy tất cả hình ảnh phía trước, có đẹp có xấu, dù hình ảnh nào mình cũng dửng dưng không lay động không dính mắc, như vậy bao nhiêu hình ảnh dàn trải tràn trề trước mắt, mình cũng vẫn an lành tự tại. Ngược lại khi thấy một hình ảnh, mình liền cho là đẹp là xấu, đẹp thì sợ mất, xấu thì sanh tâm bực tức, thế là hình ảnh nào cũng gây phiền não hết, không có hình ảnh nào là an vui tự tại. Sự thật những hình ảnh đó có phải là phiền não không? Phiền não là tự ai? Gốc tại mình. Nếu thấy nó mà không luyến ái, không ghét bỏ, thì nó vẫn là nó. Có lỗi lầm gì đâu! Lỗi lầm là chính lòng luyến ái, lòng sân hận của mình chớ không phải hình ảnh có lỗi lầm. Khi chứa chấp sân hận, chứa chấp luyến ái, thì của báu nhà mình bị cướp mất. Con mắt đem những hình ảnh vào để cướp mất của báu nhà mình, đó là cái chướng biểu trưng qua hình ảnh đứa bé móc mắt. Còn nếu ngược lại mình không mắc kẹt, hình ảnh là hình ảnh, mình vẫn an nhiên, thì đứa bé ấy có làm gì thì làm, mình vẫn an ổn.

      Lỗ mũi cũng thế, ngửi mùi hôi mùi thơm đừng mắc kẹt, coi như khói như gió vừa qua mũi rồi mất, không có gì thật, thì có gì làm cho mình nhiễm, tự nhiên trong lòng được tự tại. Ngược lại, tại chúng ta si mê, cho nên mùi thơm đến thì thích, mùi hôi đến thì bực. Do đó tự mình đem giặc vào cướp của báu nhà mình, tự làm chướng ngại.

      Như lưỡi chúng ta nếm những vị cay, đắng, mặn, ngọt; cái nào hợp thì thích, cái nào không hợp thì không thích. Vì vậy mà chúng ta chạy tìm kiếm, khổ từ năm này sang năm khác. Mỗi khi lên mâm cơm, thấy món gì mình cảm nghĩ là hợp với lưỡi của mình thì vui, món gì không hợp thì bực. Vui và bực đó làm mình phải chướng, rồi nói lời thô ác làm cho người chung quanh không vui. Vì lẽ đó chúng ta tập cho lưỡi mình đừng tham đắm vị. Tất cả cái ngon cái dở chẳng qua là tạm mà thôi, cốt sao cho mình được an ổn tu hành là quí. Như vậy chúng ta thắng được các thứ vị, tức là đã thắng đứa bé móc miệng rồi.
      Còn với đức Di Lạc, Ngài vẫn tươi cười dù cho xung quanh có biết bao phiền toái như vậy Ngài chính là Phật rồi.
      ” nguồn được tham khảo bởi Hòa Thượng Thích Thanh Từ”

      Trả lời

Bạn hãy nói đi

Điền vào ô trống *